Yêu
26/06/2009Posted by
Crokain
0 Comments
Thời gian là vết mực loang trên mặt phẳng vô giới
Ta đi không cúi chào một lần nụ cười quen
Đất trở về thở hồn và bám rễ
Nơi cỏ khô không mọc, nhớ mưa
Vai ta vác cả chiều đỏ trên những tầng cao vút
Đem thả trời cho gió cuộn, mây đưa
Tay ta vươn dài muốn được một lần ôm tất cả
Bỗng tiếc đời, cát bụi chỉ là thứ hư không.
Ai thích đem muối mặn ướp hai hàng lệ đắng?
Cho tôi xin vài giọt lấy cầu may.
Ai thích cho không một vần thơ dang dở
Tôi lấy gấp thuyền, đốt nến, mộng mơ...
Ai yêu đời cũng bảo: thích cả trời xanh đan vòm no nắng.
Ước bao lần được ngắm lúc chia xa
Còn ai thích tìm, hãy cứ tìm nhé một lần yêu.
Kẻo sau rồi, bảo không nhớ nổi một lần đau.
(6/2009)
Labels:
Thơ
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
